MẸ KHÔNG GIỎI TOÁN VẪN CÓ THỂ DẠY CON SIÊU TOÁN – ĐIỀU TÔI NHẬN RA SAU HÀNG CHỤC NGHÌN HỌC SINH
Có một sự thật mà tôi đã mất rất nhiều năm mới nhận ra.
Tôi từng là học sinh chuyên Toán.
Suốt thời đi học, tôi luôn nghĩ Toán là một môn học khá đơn giản. Chỉ cần hiểu bản chất, làm thêm vài bài tập là có thể giải được. Vì thế, tôi từng vô tình cho rằng nếu ai học Toán không tốt thì có lẽ chỉ vì các em chưa cố gắng đủ.
Cho đến khi trở thành giáo viên.
Mỗi ngày đứng trên bục giảng, tôi gặp hàng chục học sinh. Mỗi năm là hàng trăm em. Sau nhiều năm giảng dạy, con số ấy đã lên tới hàng chục nghìn học sinh.
Và điều khiến tôi trăn trở nhất không phải là có bao nhiêu em đạt điểm 9 hay điểm 10.
Điều khiến tôi day dứt là có quá nhiều đứa trẻ sợ Toán.
“Con không làm được đâu!”
Đó là câu nói tôi nghe nhiều hơn bất kỳ câu nào khác.
“Con ngu Toán lắm cô.”
“Con nhìn số là đau đầu.”
“Con học mãi không hiểu.”
“Cô ơi, con sợ kiểm tra.”
Một đứa trẻ mới 7, 8 hay 9 tuổi đáng lẽ phải đầy tò mò, vậy mà đã tự gắn cho mình những chiếc nhãn tiêu cực.
Các con không chỉ mất niềm tin vào môn Toán.
Các con bắt đầu mất niềm tin vào chính mình.
Khi nỗi sợ Toán lan sang mọi lĩnh vực
Rất nhiều người nghĩ rằng học kém Toán thì chỉ ảnh hưởng đến môn Toán.
Thực tế không phải vậy.
Một đứa trẻ thường xuyên cảm thấy mình thất bại sẽ dần hình thành suy nghĩ:
“Mình không thông minh.”
“Mình học dở.”
“Mình chẳng làm được gì cả.”
Khi đó, các con cũng ngại học Hóa, ngại học Vật lý, ngại Tin học và cả những môn cần tư duy logic.
Điều đáng sợ hơn là các con bắt đầu sợ thử thách.
Sợ sai.
Sợ bị chê.
Sợ giơ tay phát biểu.
Sợ làm điều mới.
Đó mới là điều khiến tôi lo lắng nhất.
Điều đau lòng nhất không phải là điểm thấp
Là giáo viên, tôi từng chứng kiến rất nhiều buổi tối của các gia đình.
Có những người mẹ vừa tan ca lúc 6 giờ chiều.
Vội vàng đón con.
Nấu cơm.
Dọn dẹp.
Đến 8 giờ tối lại bắt đầu cuộc chiến mang tên “học bài”.
“Mẹ giảng rồi mà sao con vẫn không hiểu?”
“Con tập trung vào!”
“Làm lại.”
“Lại sai nữa.”
Con khóc.
Mẹ cũng muốn khóc.
Có những hôm cả hai mẹ con kết thúc buổi học trong im lặng.
Có những đứa trẻ nói:
“Con ghét học.”
Có những người mẹ tự trách:
“Hay tại mình không biết dạy?”
Không.
Phần lớn không phải vì mẹ không đủ giỏi.
Mà vì mẹ chưa có phương pháp.
Tôi cũng là một người mẹ
Khi trở thành mẹ, tôi hiểu rằng cảm giác của phụ huynh hoàn toàn khác với giáo viên.
Một giáo viên có thể dạy hàng chục học sinh.
Nhưng một người mẹ chỉ có một đứa con.
Chính vì thế, mẹ đặt rất nhiều kỳ vọng.
Mẹ lo con thua bạn.
Lo con mất gốc.
Lo con không vào được trường mong muốn.
Lo sau này con không có tương lai tốt.
Tình yêu ấy khiến mẹ đôi khi vô tình tạo thêm áp lực cho con.
Có một hiểu lầm rất lớn
Nhiều phụ huynh nói với tôi:
“Cô ơi, em không giỏi Toán.”
“Ngày xưa em học dở Toán.”
“Em sợ Toán lắm.”
“Em không thể dạy con được.”
Mỗi lần nghe như vậy, tôi đều mỉm cười.
Bởi vì điều con cần không phải là một người mẹ giải được những bài toán khó nhất.
Điều con cần là một người mẹ biết cách khơi gợi sự tò mò, biết đặt câu hỏi đúng và biết đồng hành.
Một người mẹ không cần giỏi hơn giáo viên.
Mẹ chỉ cần trở thành người bạn học của con.
Điều tôi học được sau nhiều năm
Không phải những học sinh thông minh nhất sẽ học giỏi Toán.
Mà là những học sinh không còn sợ Toán.
Khi nỗi sợ biến mất, sự tò mò sẽ xuất hiện.
Khi sự tò mò xuất hiện, việc học trở nên nhẹ nhàng hơn.
Khi trẻ cảm thấy mình làm được, các con sẽ tự tin thử sức với những bài toán khó hơn.
Đó là lúc năng lực phát triển.
Vì sao tôi viết series này?
Tôi không viết dành cho những người đã là chuyên gia.
Tôi cũng không viết để khoe rằng mình từng học chuyên Toán.
Tôi viết cho những người mẹ từng nghĩ:
“Mình không đủ giỏi.”
“Mình không biết dạy con.”
“Mình sợ sẽ làm con học tệ hơn.”
Nếu bạn từng có những suy nghĩ ấy, tôi muốn nói với bạn rằng:
Bạn không đơn độc.
Hàng nghìn người mẹ ngoài kia cũng đang trải qua điều tương tự.
Và tin vui là, điều đó hoàn toàn có thể thay đổi.
Tôi sẽ chia sẻ điều gì?
Trong series này, tôi sẽ chia sẻ:
- Vì sao trẻ sợ Toán và cách giúp con lấy lại sự tự tin.
- Những sai lầm phổ biến khiến con ngày càng chán học.
- Các phương pháp giúp trẻ yêu thích Toán mà không cần ép buộc.
- Cách để một người mẹ không học chuyên Toán vẫn có thể đồng hành hiệu quả cùng con.
- Những trò chơi, hoạt động và cách rèn tư duy giúp con học nhanh hơn, nhớ lâu hơn.
Mục tiêu của tôi không phải là biến mọi đứa trẻ thành thần đồng.
Mục tiêu của tôi là giúp các con không còn sợ việc học.
Bởi khi một đứa trẻ yêu việc học, các con sẽ có khả năng học tốt không chỉ môn Toán mà còn rất nhiều lĩnh vực khác trong cuộc sống.
Một lời gửi đến những người mẹ
Nếu hôm nay bạn vẫn đang ngồi bên con mỗi tối.
Nếu bạn từng bất lực vì không biết phải giảng thế nào.
Nếu bạn từng bật khóc sau khi con ngủ.
Nếu bạn từng nghĩ mình không đủ giỏi để đồng hành cùng con.
Xin hãy nhớ một điều.
Con không cần một người mẹ hoàn hảo.
Con cần một người mẹ sẵn sàng học cùng con.
Đó mới là món quà lớn nhất mà cha mẹ có thể dành cho con.
Nếu bài viết này chạm đến câu chuyện của bạn, hãy để lại bình luận “MUỐN”.
Tôi sẽ gửi bạn món quà đầu tiên trong hành trình “Mẹ không giỏi Toán vẫn dạy con siêu Toán”.
Hy vọng rằng, từ hôm nay, việc học Toán sẽ không còn là cuộc chiến của hai mẹ con, mà sẽ trở thành hành trình khám phá đầy niềm vui và yêu thương.
quà 3